Game-VN  >  4 2 2020
ban ca hay

caLý Cáp hai con mắt hơi híp lại, vội vàng khoác áo choàng lại, che mặt lại lao thẳng ra ngoài, trước khi đi tiện chân đá vỡ sọ nữ nhân kia. banNàng liếc nhìn Lý Cáp, do dự. caKhông nghĩ cũng biết, khi thấy Đằng Lăng vương như thấy thì Ô thái hậu không nhận ra hắn, trái lại lộ vẻ chán ghét hướng Lý Minh oán hận, sao lại nâng cái thứ đó đến đây. hay Uông Thắng Kiệt vốn đã sẵn sàng để chịu nhục, không ngờ Lý Cáp đối với hắn vẫn tươi cười khách khí, còn nói cái gì mà Thất Xảo Trang không thể lấy không được, phải trả tiền mới phải đạo... Nhưng Uông Thắng Kiệt cũng không phải quá ngu, đầu óc xoay chuyển, vội sửa câu "Không bán" hôm trước thành" Không bán mà chỉ muốn tặng thôi". Lý Cáp tất nhiên hiểu, chẳng qua cầm khế ước rồi thì thôi, quản nhiều làm gì cho mệt. banTại hạ bế quan tu luyện võ công. Tạp niệm trong lòng đành phải gạt hết, rất nhiều chuyện cũ đành phải lãng quên. Ngươi không thấy đến cả dung mạo ta cũng thay đổi hay sao?

hay Bất kỳ tu hành cái gì đến tận cùng, đều đã không còn là tu bản thân mà là tinh thần lực thăng hoa rồi. Đại đạo vô cùng, cuối cùng chỉ còn một, chính là tinh thần. Chỉ cần ngươi thành công bước vào cái thế giới này, tinh thần của ngươi sẽ đột nhiên tăng mạnh. Võ thuật như thế, đạo thuật như thế, pháp thuật cũng như thế. Dĩ nhiên, nếu như có thể có người đi học, đánh cờ, thậm chí làm ruộng vào đại đạo lời mà nói..., cũng là như thế. Bất quá những thứ kia muốn đến đại đạo không dễ dàng như vậy thôi. hay Chúng ta… Chúng ta đang trên trời sao? banChỉ sợ trị tội, không chỉ một vài người. hay Sai thuộc hạ đột nhập vào Phủ tổng đốc để ám sát Tổng đốc. Bổn công tử biết tỏng âm mưu của các ngươi. banLê đại ca, huynh nói không sai, muội muội của huynh đẹp tựa tiên trên trời…

banHôm nay Thiên Tú mới đến phủ tổng đốc thì nhìn thấy Lý Cáp trong nhà có nhiều vợ yêu thiếp đẹp như vậy, nghĩ tới biểu hiện ở thảo nguyên của hắn, không khỏi nghĩ đến những cô gái này đều là hắn cướp về. Nhưng sau khi hàn huyên, lại phát hiện các nàng phần lớn thích Lý Cáp. Lúc này Thiên Tú mà bắt đầu khuyên Tử Nghiên, Thiên Thiên các nàng, hi vọng các nàng có thể khuyên nhủ Lý Cáp thả hai ca ca của Tịnh Cơ và những người Hồ, cũng nói không ít về Lý Cáp khi ở thảo nguyên hung tàn, hiếu sát như thể nào, khiến chúng nữ phản cảm. banThiên Tú liền cởi quần áo hay Hắn nói xong liền mở kim phiến ra phe phẩy vài cái, thì thấy tiểu Lục Chiêu đang nhìn mình bằng ánh mắt xem thường, hắn xấu hổ vội vàng gấp kim phiến lại. banTối nay khí trời tốt a, các vị cực khổ, có muốn cùng đi ăn khuya hay không? banVân Lâm từ nhỏ từng mơ muốn làm một nữ hiệp. Lý Cáp dĩ nhiên biết. Vốn hắn cũng muốn đi theo tỷ tỷ đi ra ngoài giang hồ để dạo chơi, nói không chừng có thể bắt được một ít đại mỹ nữ trong võ lâm thập mỹ. Nhưng mà lại nghĩ đến phải ở chung với cái khuôn mặt lốm đốm như cái mông gà của lão thái bà kia, hắn lập tức bỏ đi ý nghĩ trong đầu này.

hay “cái này...hài tử xem tin của tỷ tỷ, tỷ muốn bế quan tu luyện, không có khả năng về nhà được. Đã hai năm không được gặp tỷ tỷ, hài nhi rất nhớ tỷ ấy, sở dĩ... sở dĩ hài nhi muốn đi Đông Hải để gặp tỷ tỷ, mong nương đáp ứng cho hài nhi.” Lý Cáp đắn đo nói. hay Nạp Lan công tử là đồ chó chết! Nạp Lan công tử là đồ chó chết!..là đồ chó chết..hu..hu..tha mạng.. hay Y Tiên giữ tay Phi nhi coi mạch, trầm ngâm nói: banHồng Tam kia có bản lĩnh đem ta mang về, vậy thì mang đi. hay Lý Cáp cười nói:

caHồng trưởng lão lạnh giọng nói: caLý Cáp nói. caCũng quả nhiên, Vân Lâm rất nhanh phát hiện Lý Cáp dưới bàn ra một dấu hiệu, vừa ra hiện mà trên mặt vẫn còn cười nói với Âu Dương huynh đệ: "Đây là những món đặc sắc của thành Hổ Dương chúng ta, không chỉ mùi thơm ngon, mà còn có dễ tiêu hóa. Hai vị công tử ăn nhiều một chút." Nói đến ba chữ "dễ tiêu hoa", hắn hơi nhấn mạnh, cố ý nháy mắt với Vân Lâm, rồi lại nhìn về phía bầu rượu trên bàn. caTùy tiện bắt chuyện với Âu Dương Bác một tiếng, Lý Cáp liền tinh tế đánh giá vị mỹ lệ thiếu nữ kia. banTrên đỉnh ngọn Long Thủ sơn, lúc này Lý Cáp đang dang rộng hai chân, hai tay nắm chặt lấy chuôi của chiến phủ. Hắn thở dốc một hơi rồi ngửa cổ cuồng nộ hét lớn:

hay A? banLý Cáp nhíu mày hỏi: banDiễm Nhi nghe vậy, mê hoặc nói: caLý Cáp kỳ quái nói: ca"Nhị công tử, tiểu nhân mang chất nữ đến thỉnh tội với ngài." Âu Dương Bác vô cùng cung kính nói.

banĐây rõ ràng là cưỡng từ đoạt lý, người Hồ đâu phải lập doanh trại vô ích, kế nghi binh đã rành rành ra như vậy! Chúng ta cho tới giờ này cũng chưa thấy hồi âm từ Đồng Dương, hiển nhiên là Nhị lộ quân đã bị người Hồ vây khốn, nếu bỏ qua thời cơ tốt như bây giờ, thì có hối tiếc thì cũng đã muộn rồi. hay Kỳ thật nàng cũng không hiểu vì sao phải khóc, vốn nàng có hảo cảm với nam nhân trước mắt này, hiện tại biết hắn kỳ thật là vị hôn phu của mình, trong lòng hẳn là cao hứng mới đúng, nhưng nước mắt ngăn không được rơi xuống, giống như ủy khuất, lại như u oán. banTrong lúc nhất thời, Hỗ Dương quả nhiên là nơi người ta tấp nập, vốn là Giang Nam Đại Thành hôm nay lại càng phi thường náo nhiệt, thậm chí vượt qua cả kinh thành lúc cử hành "Vạn hoa hội". caLý Cáp nói. hay Ông Viễn vỗ trán thở dài:

banMấy vị “thiếu hiệp” thấy Âu Tề lấm lét nhìn về phía Lý Cáp thì liền hiểu ra. Ca Tiên thì đã từng nghe danh, chẳng qua chưa gặp được thôi, nghe người ta đồn nàng là ca kỹ đứng đầu trong giới phong nguyệt, một nụ cười có thể khiến cho bao nhiêu công tử thiếu gia nhà quyền quý phải lay động. Mấy năm trước nghe nói nàng đã được gả cho đại phú gia nào đó, khiến bao người phải ôm hận, nay mới biết là Lý Nhị công tử. banBên kia mấy vị chủ tọa đang chuẩn bị chỗ ngồi cho bọn Vân Lâm thì nàng ta đã chạy đến bên Lý Cáp rồi ngồi xuống bên cạnh hắn. banSau mỗi năm ngày, Lý Cáp đã đem hơn nửa thanh lâu, tửu quán, khách điếm bao xuống để mặc cho ba trăm doanh lính của hắn chơi đùa thỏa thích. Tất nhiên bọn đàn ông uống rượu khó tránh khỏi sinh sự, nhưng Lý Cáp ở Hỗ Dương một tay che trời, chỉ cần sự việc không quá lớn thì hắn đều dùng tiền đập vào. Binh lính của hắn vốn là một đám hung hãn, sát tính đầy người tất nhiên là phải đánh nhau, nhưng mà chuyện này Lý Cáp cũng chẳng coi vào đâu vì như vậy cũng là một biện pháp trui rèn bọn chúng. hay 兴亡谁人定啊…盛衰岂无凭啊…一夜� � �云散哪……变幻了时空。 banTa có thể… sờ sờ nó không?