Game-VN  >  xs 26 10
xsmb ngày 20 4

20Vậy không phải là bên trong Hạ doanh phát sinh nội loạn chứ. Chẳng lẽ chính người Hạ đánh người Hạ? xsmbCông tử ngươi nghĩ ai cũng là ăn mày hả? 20Đi đường cẩn thận, đi đường không cần quá nhanh. xsmbSau đó thì xảy ra chuyện gì ? 4 Bất quá Lê Bố cuối cùng là không thể ngăn được Lý Cáp, hai ngày sau, "Bình Lỗ tướng quân" mang theo ba nghìn kỵ binh Hổ doanh cùng một ngàn năm trăm con chiến mã của Ưng kị binh, mang theo chút ít lương khô, bắt đầu hành trình lên thảo nguyên.

4 Ông chủ... Ngài có phải... Muốn hài tử? ngàyNghĩ đi nghĩ lại, Lý Cáp cau mày, lúc đầu hắn nghĩ Đông Bác cũng giống như Tây Na, cứ chém giết tiến lên, giết mấy tên cầm đầu là đủ sức chấn nhiếp toàn trường, bây giờ xem ra không phải thế, Tây Nam phản loạn là muốn tự lập, có người xúi giục, còn Đông Bắc là vì thiên tai, dân chúng quá cực khổ, quan bức dân phản. 4 Chẳng lẽ nàng không có ở bên cạnh Lý đại ca? Sẽ không đâu, nàng sẽ không rời Lý đại ca mà đi . . . ngàyLúc này ngoài cung đã nghe thấy tiếng hoảng loạn hò hét khắp nơi, mấy đạo nhân ảnh đã bay vọt đến nơi nóc cung điện sụp xuống. 20Mấy hạt đậu phộng cũng đâu có chết đâu…

xsmbMọi người nghe vậy đều hưng phấn hét lên với binh lình xung quanh, một đám người hùng hổ vào phòng phá bàn đập ghế dỡ tủ, có người tiện tay cần gậy gỗ, chẳng ai thèm lo lắng khi về ngủ thế nào, ngồi ra sao. 20Vừa lúc trăng sáng bị bóng mây che phủ lúc trước lộ ra một góc, ánh sáng đổ xuống chiếu rọi vạn vật. xsmbHà Nguyên giật mình hai cái, mặt mũi run rẩy, bỏ lại Thành Thương hai người, trên mặt biểu tình như khóc không nổi vô cùng khó coi. Lồm ngổm bò lại dùng vạt áo của mình lau đi những vết máu còn vương vãi cho đến khi không nhìn thấy rõ nữa mới dừng tay. 20Vương Hàm đáp: ngàyNhưng không biết tại sao, lúc bước ra tới bục cửa, Lý Cáp lại quay đầu lại, nhìn về phía lầu hai, Lưu Nguyệt Nhi đứng ở cửa sổ, đôi mắt vẫn dõi theo hắn.

ngàyLý Cáp mỉm cười, gật đầu tán thưởng tiểu nhị. 4 Nguyệt Nhi cười cười nói: ngàyĐược rồi, Tiểu Văn, cũng đừng tâng bốc linh tinh nữa. Nói đi, hôm nay muội chứng kiến đại nhân vật nào sao? 4 Đằng Lăng vương nở nụ cười: xsmbNghĩ đến đây trong lòng Vương Phong hối hận không thôi. Tự trách bản thân đúng là não tàn, không dưng lại phái thủ hạ của mình đi ám sát Lý Cáp của Phủ tổng đốc, lần này để lại chứng cứ thì tiêu rồi. Phủ tổng đốc cũng chẳng ngại ngần gì mà san bằng Vương gia. Nhưng lại nghĩ tới khuôn mặt xinh đẹp kia của Liên Khanh thì hắn lại càng vững tâm, vì cứu nàng khỏi tay ác nhân thì hi sinh bao nhiêu cũng đáng!

20Mọi người lập tức phụ hoạ, nghe thanh âm chí ít có hai, ba mươi người. xsmbLý Cáp nở nụ cười: “Thiên Thiên không hổ là bảo bối của ta, so với giun trong bụng ta còn rõ hơn a. Không sai, tỷ tỷ đã đi Đông Hải hai năm, ta cũg hay tưởng niệm đến nàng, quay về thời gian trước mà nghĩ thì ngươi hiện tại cũng không có được một lão sư giỏi để dạy ngươi cầm nghệ, hoạ kỹ, vũ kỹ của Diễm Nhi cũng không sai biệt lắm, khó chịu ở Dương thành cũng đã buồn chán, không bằng đi ra ngoài một chút, cho khuây khoả, thuận tiện nhìn con mẹ nó giang hồ là cái dạng gì ? 20Trường phủ vung lên, máu tươi văng ra. Tịnh Cơ nhắm chặt mắt hét lớn, nàng giống như nhìn thấy được cha và các ca ca của mình, chính là các huynh đệ tỉ muội trong bộ lạc của mình bị thành trường phủ kia chém thành từng mảnh vụn vậy! xsmbSư phụ, mọi ngươi đang nói gì vậy? 4 Mạc Liên, đại tướng quân nhìn trúng ngươi, đây là phúc khí của ngươi, ngươi còn mè nheo cái gì? Còn không mau quỳ xuống tạ ơn?

4 Bà... Bà ấy sao biết điều đó? Làm sao bà ta biết được Thiên có tồn tại hay không? ngàyBất kỳ tu hành cái gì đến tận cùng, đều đã không còn là tu bản thân mà là tinh thần lực thăng hoa rồi. Đại đạo vô cùng, cuối cùng chỉ còn một, chính là tinh thần. Chỉ cần ngươi thành công bước vào cái thế giới này, tinh thần của ngươi sẽ đột nhiên tăng mạnh. Võ thuật như thế, đạo thuật như thế, pháp thuật cũng như thế. Dĩ nhiên, nếu như có thể có người đi học, đánh cờ, thậm chí làm ruộng vào đại đạo lời mà nói..., cũng là như thế. Bất quá những thứ kia muốn đến đại đạo không dễ dàng như vậy thôi. 4 Nghe thấy hắn ngâm nga cảm xúc như vậy Công Tôn Vô Tình cũng đã thu kiếm. Trong lòng của nàng cũng không ngăn nổi con sóng đang cuộn trào. Thơ hay như vậy lại từ môt tên đồ tể thốt ra, bài thơ này đem Công Tôn Kiếm vũ miêu tả chính xác đên cực điểm, làm cho nàng sinh ra cảm giác tri âm tri kỷ với người làm thơ. Lúc này nàng nhìn Lý Cáp cũng rất thuận mắt…hay là đã gả…đúng người??~ ngàyTrên mặt Tịnh Cơ không có chút tình cảm, ánh mắt nàng ngơ ngác nhìn về trươc, hai tay nắm chặt. Nàng muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy được, nàng muồn gào thét, nhưng lại không thể phát ra tiếng, nàng muốn giãy giụa, nhưng thân thể lại không có chút sức lực nào. 20Có người tự xưng là Lý Cáp.

xsmbSáng sớm hôm sau, Lý Cáp đã bị Vô Tình gọi dậy. 20Vô Tình trừng mắt lườm ca ca, lại nhìn về phía Lý Cáp,thấy hắn nhìn mình, lại nhớ mình chạy ra Tiết thành chờ hắn cả ngày, mặt nòng rần lên, Công Tôn Vô Viễn lại nói: xsmbTất nhiên, ta sẽ chăm sóc nàng cả đời. 20Nàng biết những người vừa nãy sao? ngàyCùng lúc là Lý Cáp từ cửa sau Hoa phủ rời đi, đồng thờii Hoa Thượng Thư cũng từ đại môn vào phủ, Hoa phủ bị một trận gió mùi thơm nhẹ thổi qua, hơn trăm người hầu cùng gia nhân Hoa phủ nháy mắt từ trong hôn mê tỉnh lại, mê mang nhìn thấy sắc trời đã muốn biến thành đen, khó hiểu vỗ mạnh đầu.

ngàyRanh giới mong manh bị phá vỡ, bông hoa hồng mở cánh tiếp nhận con ong duy nhất của cuộc đời tới lấy phấn. Tiếng kêu vì đau đớn còn chưa kịp phát ra thì đã bị miệng hắn chặn lại, rồi dần dần trở nên ngọt ngào, vui sướng, sau đó khoái hoạt... 4 Đùi Lý Cáp lại tê rần thêm một lần nữa, Liên Khanh nhe răng múa vuốt nói: ngàyLão đạo sĩ đáp: 4 Hương Hương chỉ bao che cho công tử thôi, nàng không cho người khác chê công tử. xsmbBất quá khi hắn đến nơi, vừa bước lên bậc thang, đã bị Lý Cáp sớm phục sẵn đấm hai quyền như gió lốc tới mặt.