Game-VN  >  b0ng 88
xs binh phuoc

xsLý Cáp lộ rõ vẻ mặt mệt mỏi, thấp giọng nói: xsXem ra tạm thời đây là thanh cung bỏ hoang, tuy có người quét dọn nhưng lại không có người vào ở. phuoc Đạo trưởng, ông lão có bảo tôi chuyển lời tới ngài rằng thiên đạo có nhân có quả, ngài dùng Can Chi trận đối phó với người thường thì ắt phải chịu thiên kiếp. binhThứ hai, cơ hồ mỗi thành lớn đều đầy dân chạy nạn. Không chỉ có nạn dân từ Tây Nam, mà còn có nạn dân từ Đông Bắc cũng tới. Hình như do nạn hạn hán và châu chấu. binhChúng ta đều là huynh đệ không cần cái lễ nghi rườm rà của triều đình, như đệ đã thấy, ta chỉ nói qua, Tây Nam tà giáo Thiên Gia giáo phát động làm phản, mấy chục châu ở Tây Nam qua một đêm thất thủ quá nữa, triều đình phái Tiêu Hàn làm chủ soái, Ông Viễn Nhâm phó soái dẫn ba mươi vạn đại quân đi bình định, chuyện này khi đệ ở kinh thành hẳn đã biết.

xsKhông phải vậy chứ, có người làm ca ca như vậy sao? Muội muội huynh ra sao đệ còn chưa thấy mà! binhBổn cung đã biết. binhLý Cáp chán nản ngồi trên đầu giường của Bạch Ngưng Sương, trên giường vẫn còn lưu lại mùi thơm tự nhiên trên cơ thể nàng. Bất chợt hắn phát hiện trên giường có một miếng khăn lụa màu trắng cực tốt được xếp tỉ mỉ, không khỏi cẩm thấy kì quái nên cầm lên xem thử. binhNhưng bên người Lý Cáp lại có mỹ nữ cực phẩm như nguyệt nữ Thiên Thiên, đồng dạng có thể phát ra mùi thơm cơ thể ngàn năm hồ yêu Hương Hương, còn có rất nhiều tuyệt sắc giai nhân. Đối với những việc làm này của Đằng Lăng vương cố ý an bài không làm hắn hứng thú cho lắm. phuoc Lý Cáp có chút cười nói: “yên tâm, không phải độc dược, ăn vào chỉ làm cho người trong vòng bảy ngày không có cách nào sử dụng nội lực mà thôi.” Viên thuốc này là hắn lại trong phòng của lão thái bà Hoa Liễu Vân tìm được, ăn vào có thể ức chế công lực bảy ngày. Vừa đến quý phủ hắn liền chuẩn bị cho nàng ăn, bất quá còn chưa kịp đưa cho nàng, nàng đã chạy trốn. Giữa trưa mới trờ lại, Lý Cáp cũng không nghĩ nhiều, cũng không khiến nàng lập tức ăn, không nghĩ tới buổi tối liền nháo sự rồi, một đại tiểu thư tính tình nhố nháo đến vậy, trước một thị nữ nha hoàn biết võ như Diễm Nhi, cũng giống như khi dễ một tiểu hài tử vậy.

binhHổ Uy tướng quân... binhHai người cực kỳ hoảng sợ, bị nhiệt khí đẩy lùi mấy trượng cho tới khi đụng tường mới dừng lại. xsTinh thần Lý Cáp rung lên: phuoc Trên điện, nhóm tướng lĩnh và hoàng thân vương công đại thần đều yên lặng, hướng về phía long tọa, cúi đầu đứng yên. xsLý Cáp mìm cười:

phuoc Lý Cáp cười nói: phuoc Phát hiện hà nhất điều xsCông chúa? phuoc Lý Cáp nói: binhLý Cáp mặt không đổi sắc nói:

xsThái hậu nói: binhBước lên U Minh đảo, Lý Cáp không khỏi cảm thán không khí ở đây mát mẻ trong lành, xem ra những cái cây đó trồng không có uổng công a. binhLý Cáp sửng sốt nói: phuoc Mãi cho đến khi mặt trời ở phía trên từ từ ló đầu, sáng sớm kim quang rãi khắp mặt đất, Lê Bố mới thu hồi thương. binhHôm nay, xem ra là chạy không khỏi trận đòn này. Nghĩ vậy, Hoa Tư trong lòng không nhịn được lại nhớ đến lúc vừa rồi bất ngờ gặp được Lý Cáp, nhớ đến ánh mắt ấm áp cùng nụ cười như ánh mặt trời.

xsCô bé bay múa trong rừng cây, không ngừng ngoắc ngoắc Lý Cáp, ý bảo hắn đuổi theo mình. Lý Cáp cười cười, dùng sức của chân, chạy đến như bay. Tuy hắn không biết khinh công, nhưng sức mạnh của chân đủ mạnh, tốc độ đủ nhanh, lại cũng không thể so với cô bé kia được. Nhưng hắn cũng không vội bắt lấy cô bé, mà đến lúc sắp bắt được thì nàng chạy thoát trong tiếng cười duyên dáng. phuoc Trường An nói có thể là quan đạo rộng lớn nhất Lũng Tây, nó giống như một con sông lớn thu gom toàn bộ sông suối nhỏ rời rạc lại làm một. Người đi đường từ mọi thương lộ trên cả nước hội tụ đến đây, tuy khác đường, khác mục đích nhưng có chung điểm thành Trường An. xsBước ra ngoài, Lý Cáp thở dài một hơi, đến Thanh Thanh còn không nói ra được thì làm sao nói chuyện với Tử Nghiên đây? phuoc Đúng là tại hạ. binhĐây đúng là một mảnh rừng cây mỹ lệ! Trong rừng tiếng chim vang từng hồi, màu sắc sặc sỡ, khắp nơi rõ ràng những động vật nhỏ kia đã bị kinh động mà chạy mất.

xsLý Cáp nghe thấy thế liền nhìn qua, chỉ thấy dãy núi bên kia, trong một khe núi ước chừng có tầm mấy ngàn người đang hoa chân múa tay vui sướng kêu to. xsMà binh lính Vũ lâm quân đứng lại ủ rũ vô cùng, thầm tự trách mình không hay ho, phụ thân Lý Cáp đến kinh thành sao bọn hắn biết được. Nếu không cho mười lá gan bọn hắn cũng không dám cản. binhNàng đã tỉnh? phuoc Những người này là người ngoài giang hồ, được các cao thủ thế gia và hoàng gia bồi dưỡng từ nhỏ, vì thế trên Bài Hành bảng võ lâm không thể thấy được tên họ. Nếu những cao thủ bí ẩn đó vào giang hồ thì sợ rằng thập đại cao thủ phải đổi lại tên hết rồi. xsHỏa kỳ lân hướng về phía tối sâu trong rừng huýt sáo một cái, tiếng huýt gió như lôi, uy phong lẫm lẫm, kinh thiên động địa, làm cho chim chóc động vật trong rừng gà bay chó nhảy, chạy loạn lên. Lúc này, Tiêu Lan mới thật sâu cảm nhận được, thứ mĩnh cưỡi đúng Thiên Sơn thần thú hỏa kỳ lân, mà không phải quái vật chỉ có bề ngoài dọa người.

binhLý Cáp chỉ vào cô gái bên kia, nói với cô cô bé: phuoc Công tử đừng lừa thiếp. phuoc Lý Cáp nhắm mắt lại hít thở sâu, cố gắng đè nén cơn hiếu sát rồi nói với Tam Ngưu: binhTừ xa vang lên tiếng sấm rền, bầu trời chuyển màu u ám, mưa tí tách rơi. phuoc Tiểu Văn từ từ nói: